孝順 hiếu thuận
♦ Nguyên chỉ người đức hạnh tốt đẹp, thuận lòng thiên hạ, được người ta yêu kính. Sau thường chỉ hết lòng phụng dưỡng cha mẹ, thuận tòng ý chí cha mẹ. ☆Tương tự: hiếu kính . ★Tương phản: bất tiếu , ngỗ nghịch .
♦ Đem tài vật hối lộ quan lại hoặc bậc trên. ◇Hồng Lâu Mộng : Nhân thử tưởng lai tưởng khứ, chỉ hữu hiếu thuận thẩm thẩm nhất cá nhân tài hợp thức , (Đệ nhị thập tứ hồi) Vì thế nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có đem kính biếu thím món (hương liệu) này là đúng hơn hết.
♦ Chỉ dùng phương thức khác để lấy lòng người ta. ◇Kim Bình Mai : Lí Quế Thư đạo: Tam vị sư phụ tuyên liễu giá nhất hồi quyển, dã cai ngã xướng cá khúc nhi hiếu thuận : , (Đệ thất tứ hồi).
♦ Chỉ tài vật dùng để hối lộ quan lại hoặc tôn trưởng.
♦ Đặc chỉ cống vật dâng lên hoàng đế. ◇Minh sử : Thị thì Thần Tông hảo hóa, trung quan hữu sở tiến phụng, danh vi hiếu thuận. Sơ trung thứ cập chi , , . (Lí Bang Hoa truyện ).